Làm rỗng tâm trí của bạn để hạnh phúc trọn vẹn?

Tôi thấy rất nhiều người nói rằng bản thân không hạnh phúc dù rằng về vật chất họ đầy đủ. Họ có gia đình, có sự nghiệp….có công việc…nhưng vẫn không hạnh phúc. Rồi tôi lại thấy có một số người nói rằng tôi phải phấn đấu nhiều hơn nữa, tôi phải làm để đạt cái nọ cái kia….

Tất cả những điều đó là đương nhiên rồi, nhưng cái lạ là trong sâu thẳm đâu đó họ cảm thấy cô đơn, cảm thấy có sự bất ổn trong lòng….

Và nhiều người từng hỏi tôi rằng: Vào tình huống đó nên làm thế nào? Bởi có người theo đạo Phật sẽ khuyên bạn buông bỏ để tu hành….ồ điều này sẽ rất khó với những người bình thường như chúng ta, chúng ta đâu cam chịu rủ bỏ sự nghiệp và gia đình, phải là người có một ý niệm tuyệt đối nào đó mới dám rủ bỏ hết mọi thứ mà bước vào con đường tu hành.

…..Nhưng tôi thích làm theo cách mà các vị thầy tâm linh của mình gợi ý. Tôi chẳng rủ bỏ điều gì cả, tôi vẫn muốn sống giữa cuộc đời thường nhật, vẫn nghe những thứ ồn ào về cuộc sống… nhưng tôi mỗi ngày sẽ dành một giờ đồng hồ để LÀM RỖNG TÂM TRÍ hay nói cách khác là mỗi ngày tôi lại dành một tiếng “dọn dẹp quét sạch rác” trong tâm trí mình, lâu dần tôi thấy thanh thản khi sống giữa cuộc đời này với một tâm thái là quan sát, kể cả là quan sát chính cái tôi của bản thân. Điều tôi muốn nói là hãy tu hành ngay trong đời thường, tu tâm, tu tính và thanh lọc chính tâm hồn mình. Đó chính là cách an nhiên mà sống, tự do mà sống, sẽ đến lúc bạn đạt được trạng thái “nhất niệm vĩnh hằng” – nghĩa là một ý niệm tồn tại trong sự vĩnh hằng.

Toàn bộ vũ trụ thiên hà , liên thiên hà…tất cả là bộ phận của một Linh thể có linh hồn.

Tất cả các dạng vật lý đang tồn tại là bộ phận của một linh thể. Linh thể này có thời kỳ thai nghén, sơ sinh, nhỏ và đang ở thời kỳ trưởng thành, đó là lý do nó luôn lớn, luôn giãn nở.

Linh thể này sống giữa không gian…là tự sinh ra? là còn nhiều linh thể hay là chỉ có một? tất cả vẫn chưa rõ… và ý niệm muốn nhìn tiếp hoàn toàn bị chặn lại, hiện tại không thể tiếp tục chạm đến suy nghĩ nó là gì, là sao lại sinh ra? Hay được sinh ra? …vì nó ..hay chính là nó là điều gì đó ko có từ ngữ diễn đạt chính xác.

Cơ thể vật lý của Linh thể này, không có hình dạng như cách con người suy nghĩ thông thường, mà cơ thể nó bao gồm tất cả các vũ trụ, các liên thiên hà…những thứ tồn tại ở dạng vật lý, như các vũ trụ, các liên thiên hà, cụm sao, các tinh cầu, không gian, hố đen… đều là bộ phận của cơ thể Linh thể này.
Điều kinh hãi là, linh thể này có linh hồn, ý chí có ý thức….nó bao gồm toàn bộ ý thức, ý chí….đang tồn tại…., ý thức của nó phóng chiếu trong toàn bộ sinh vật đang tồn tại. Linh hồn, ý chí của nó là một lĩnh vực con người mới chạm đến một chút xíu…như bàn tay cậu bé con chạm vào địa cầu vậy…hoàn toàn chưa thể, vẫn không thể nhìn ra được nó bản chất là gì.

P/s: Hãy tiếp nhận với một tâm thái thoải mái, mở rộng, thư giãn, vui vẻ…nhé. Chúc mọi người một ngày an lạc.

Thêm

Thiền Kundalini (đánh thức luồng hoả xà)bạn phải trải qua điều gì kinh khủng?

Tôi thấy có khá nhiều bạn có nói rằng đánh thức Kundalini khi thiền là vô cùng nguy hiểm, có nhiều người rơi vào điên loạn và không thoát ra được. Một số bạn lại cho rằng đây là một phương pháp vô cùng hiệu quả để mở luân xa, nhất là thức tỉnh con mắt thứ 3.

Thực ra, đối với các thầy tu Tây tạng xưa cách thiền này không lạ, nhưng cảnh báo rằng đây là một cách thức vô cùng nguy hiểm nếu người muốn đánh thức Kundalini không vững chánh niệm, không có nội tâm mạnh mẽ, không có cái tâm hoàn toàn trong sáng và nhất là khi trong lòng vẫn còn nặng nghiệp như: sân si ái dục…thì đây lại là cách thiêu huỷ hoàn toàn bạn, đẩy bạn vào địa ngục không lối thoát. Đây là một phương pháp mà ai từng trải qua và thành công thì lại mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về những điều mà xưa nay gọi là huyền huyễn. Nhưng những người thất bại thì rơi vào tẩu hoả nhập ma, sống mà như chết.

Trong bài viết này mình chỉ nói một chút ít về phương pháp này, bởi vì kiến thức về phương pháp này quá lớn, có người nghiên cứu cả đời hoặc tìm hiểu cả đời cũng chưa chắc hết.

Ở đây mình sẽ nói về khía cạnh nhỏ: Làm việc với con quỷ trong bạn.

Khi bạn thức tỉnh Kundalini sẽ rơi vào trạng thái:

  • Thấy giống bị vong nhập. Thực ra là do khi bạn đánh thức luân xa 1(luân xa gốc), bạn sẽ đánh thức tiềm thức bị ẩn dấu trỗi dậy. Sẽ có một số ký ức hoặc những luồng năng lượng tiêu cực mạnh mẽ điên cuồng vẫn luôn bị giữ trong luân xa gốc bị mở ra và thức dậy, đây có thể coi là tâm ma hoặc quỷ dữ ..tuỳ thuộc vào nghiệp lực trong nhiều đời sống, kiếp sống của bạn.
  • Đây là lúc bạn cần dùng chánh niệm, sự mạnh mẽ của nội tâm, ý chí mạnh mẽ, niềm tin tuyệt đối để đối mặt với nó. Phải luôn canh chừng những suy nghĩ, đầu óc phải luôn tỉnh táo và nhất là phải dũng cảm để đối đầu, làm việc với những tâm ma này của bản thân.

Có hầu hết người đã thất bại ở đoạn này, khiến đầu óc trở nên điên loạn sợ hãi, nghĩ là bị tà ma nhập …nhưng thực ra đó chính là tâm ma của chính bạn… bạn cần làm việc với cái tâm ma quỷ bất phục này của mình. Cái tâm ma này cực kỳ xảo quyệt và luôn dụ dỗ bạn và kéo bạn theo ý nó. Nếu ai đã trải qua giai đoạn này sẽ biết rằng, đây là giai đoạn chúng ta giống như đấu trí với những con quỷ đang tồn tại trong bạn. Có người sẽ bị nó mê hoặc và do ý chí không mạnh mẽ nên bị cuốn theo và sinh ra tâm thần điên loạn. Có người sẽ bị sự xảo trá của tâm ma khiến bạn ảo tưởng đã chiến thắng được nó và bị nó điều khiển. Có người bị tâm ma dâm dục chi phối trở nên cuồng dâm. Có người bị nó lừa đảo mà liên tục bị nó trêu đùa quay vòng vòng trở nên ảo giác điên loạn.

Nói chung ở giai đoạn này người tu phải dùng tất cả khả năng từ sự tỉnh táo, sự dũng cảm…đặc biệt bạn phải có một ý chí nội tâm kiên định với chánh niệm để dẹp bỏ hoàn toàn ý định trỗi dậy của tâm ma. Giai đoạn này bạn sẽ nhận ra là có lúc bạn hành động điều gì đó nhưng lại không phải là suy nghĩ và ý thức của bạn. Nhiều hành động bạn làm trong trạng thái hoàn toàn không suy nghĩ. Thực ra đó là tiềm thức đã bị đánh thức, lúc này bạn phải dùng chánh niệm để định lại tâm trí của mình. Đây là giai đoạn bạn rất khó ngồi yên mà tĩnh tâm được, có hàng trăm nghìn suy nghĩ, hoặc những tiếng nói cứ tuôn ra… khiến tâm trí bạn bị rối loạn, bị stress… hàng trăm ý nghĩ kiểu như: Muốn làm cái này, muốn cái kia, muốn thứ kia, không được làm cái đó…Lúc này cảm giác như trong tâm trí có cả chục, cả trăm người đang đấu khẩu với nhau vậy. Vừa có ma quỷ lại vừa có Thần Phật, vừa có kẻ yếu đuối, vừa có kẻ mạnh, vừa có tiểu nhân vừa có quân tử, vừa có nam vừa có nữ, vừa có kẻ nhát gan vừa có anh hùng… kiểu như một xã hội …hàng triệu tiếng nói tranh luận chửi nhau…xô bồ… ồn ào… diễn ra trong tâm trí bạn….giai đoạn này nếu bạn không cẩn thận… bạn sẽ bị điên…bởi vì nó kéo dài 2 tuần đến 2 tháng…bạn càng kêu chúng im lặng thì chúng càng loạn lên, vấn đề chúng không bận tâm đến bạn. ….

Nhưng nếu bạn định tâm lại, không nghe chúng nói nữa, nghĩa là bạn chỉ im lặng quan sát thôi, bạn dùng chánh niệm với ý chí tuyệt đối…để nhìn ra được rằng: Bạn không phải là chúng, bạn không đồng hoá bạn với chúng, bạn chỉ là người đang quan sát những hành vi và ý đồ của chúng, bạn sẽ tắt được tất cả các ý nghĩ đó. Bạn dùng ý chí mạnh mẽ và trong sáng nơi nội tâm của bạn chế ngự những ý nghĩ đang làm loạn đó…bạn sẽ thấy cái đám ồn ào kia dần biến mất…cho đến khi tất cả chịu sự kiểm soát của bạn…đó là lúc bạn dần dần bước vào cái không gian tuyệt vời – không gian của sự tỉnh lặng tuyệt đối, an lành và hạnh phúc chân thật nhất, lúc này một năng lượng an lạc tuyệt đối tràn ngập trong bạn, ở đó chỉ có bạn, bạn là tuyệt đối. (không gian này chỉ người đã tỉnh thức mới thực sự cảm nhận được, tôi xin lỗi nếu bạn đọc nào đó chưa biết đến, chưa hiểu không gian này).

Nhưng mình cũng nói thêm là nếu nghiệp lực của người tu còn nặng nề sẽ có vài tâm ma bạn vẫn không thể làm việc với nó trong một thời gian ngắn được, điều này bạn không cần lo lắng, bởi bạn cứ bình tâm từ từ thuần phục nó, bằng nhiều phương pháp khác nhau bao gồm cả sự mềm dẻo và sự cương quyết.

  • Giai đoạn này bạn sẽ thấy, có đủ loại tâm ma quỷ được đánh thức vào thời khắc này: như tâm tham lam, tâm đố kỵ, tâm tham lam sắc dục… mỗi một thứ là một con ma quỷ của chính bạn. Nghiệp lực từ trước của bạn càng nặng thì tâm ma quỷ càng mạnh … bạn phải chấn chỉn đầu óc tỉnh táo để nhận diện nó, vạch trần sự xảo trá của nó, thoả thuận với nó… để nó chịu sự điều khiển của bạn theo ý niệm chân thiện. Chúng ta phải lưu ý rằng tâm ma luôn tồn tại trong bất kỳ ai, không ai không gì có thể tiêu diệt sạch sẽ được nó. Cách chúng ta đối diện với nó là nhận diện, vạch trần nó và bằng thái độ cứng rắn thoả thuận với nó để nó hợp tác và tuân thủ theo quy tắc của chính bạn. Để nó vĩnh viễn tuân theo ý chí của bạn. Đó là giai đoạn làm việc với những con quỷ trong bạn.
  • Đây là lý do nhiều người chọn con đường đi tu để khắc chế tâm ma thuận lợi, bởi nếu đi tu sẽ được các bậc giấc ngộ hoặc những bậc có đạo hạnh cao giúp đỡ thì mới vượt qua được.
  • Ngày nay, có một số người đã dùng phương pháp thiền Kundalini này và đạt được giác ngộ ở mức độ nhất định. Có một số là nhờ sự giúp đỡ của những vị thầy đang tồn tại ở dạng vật lý, tức là các vị thầy có đạo hạnh cao. Một số ít nhận được sự chỉ dẫn từ các vị thầy tâm linh không tồn tại ở dạng vật lý, đó là các vị thầy tồn tại ở dạng năng lượng. Nếu ai đang nhận được sự giúp đỡ từ họ thì đó là một sự may mắn vô cùng.

P/s: Biết ơn vô cùng những vị thầy của tôi, những người mang đến cho tôi những kiến thức vô cùng vô tận.
P/s: Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi page này. Nếu cách diễn đạt khiến bạn chưa hiểu thì bạn có thể đọc lại hoặc cmt xuống dưới, sẽ có nhiều người hiểu điều bài viết đang đề cập tới và lý giải giúp bạn.

Thêm

Thời kỳ được gọi là Mạt pháp nên hiểu như thế nào?

Mọi người có vẻ hay hiểu nó theo nghĩa là mạt vận, là chỉ giai đoạn đạo đức xã hội suy đồi, là bị trừng phạt….Vậy ai là người đặt tên cho thời kỳ này? Là chúng ta hay là người ngày xưa? Rõ ràng Mạt pháp là khái niệm do người ngày xưa đặt ra, dán nhãn cho thời kỳ này.😂Nhưng bản chất thực sự của thời kỳ này là thế nào?

Chúng ta phải nhận ra sự thật là: Người ngay xưa chưa có ai đã trực tiếp trải qua thời kỳ Mạt pháp. Chỉ là người xưa đã đặt cho thời kỳ này cái tên là Mạt pháp. Họ không phải là người trực tiếp sống trong hời kỳ này thì làm sao họ hiểu rõ bản chất nó là gì, chỉ là họ tiên đoán, là đặt cho nó cái tên để gọi. Chúng ta mới là người đang trực tiếp sống và cảm nhận mỗi ngày, vậy tại sao không tự hiểu bản chất của nó, mà cứ dựa vào từ ngữ mà người xưa đã dán nhãn, gim cho nó một bản chất mà đến người xưa còn không nắm rõ. Nếu chúng ta gọi thời kỳ này là Thịnh pháp hay Trung pháp hay bất kỳ một cái tên nào đó, thì chắc cũng không vấn đề, chỉ là thay đổi cách gọi, còn bản chất nó như thế nào chỉ người trải qua trực tiếp và chiêm nghiệm nó mới biết rõ. Với người đang viết những dòng này thì cái thời mà hay gọi là "thời kỳ Mạt pháp" là thời kỳ chuyển đổi giữa hai chu trình, là thời kỳ loài người sắp bước vào một chu trình tiến hoá cao hơn về nhận thức (ở đây mình muốn nói đến nhận thức về mặt ý thức tâm linh hoặc kiểu tiến hoá về tâm thức, về mặt năng lượng...). Đây là giai đoạn nhận "quả" mà trong suốt hai kỳ trước nhân loại đã gieo "nhân". Gọi đây là thời kỳ thanh lọc cũng được, nó sẽ lọc sạch sẽ, loại trừ những năng lượng tiến hoá chậm và để nhân loại bước vào chiều kích cao hơn trong chuỗi xoắn ốc tiến hoá. Từ khi nhân loại xuất hiện đến này thì đã có kha khá giai đoạn được gọi là "Mạt pháp", nó chỉ khác nhau ở mức độ mà thôi.

P/s: Toàn bộ kiến thức trong page “Akemi Hành trình thức tỉnh” là kiến thức không lấy từ bất kỳ giáo lý nào. Nó được viết ra từ những điều mà bản thân tôi của ngày xưa chưa từng suy nghĩ đến, chưa từng quan tâm đến. Chỉ là từ bên trong tôi như có một điều gì thôi thúc tôi hãy chia sẽ với mọi người.
Những kiến thức tự động đến và tôi chỉ là người ghi lại. Quá trình ghi lại đôi khi với ngôn ngữ của bản thân tôi không thể truyền tải một cách triệt để tư tưởng muốn nói đến, mong mọi người tiếp nhận với tâm thái cởi mở và chia sẽ. Biết ơn mọi người nhiều.

Thế nào là sống tỉnh thức và không tỉnh thức?

Sống tỉnh thức và sống chưa tỉnh thức khác nhau chổ nào. Có nhất thiết phải tỉnh thức không?

Bạn muốn gọi là “tỉnh thức” cũng được, hoặc bạn có thể gọi bằng bất kỳ từ ngữ nào mà bạn thấy thích. Tôi thì thích dùng từ “tỉnh – ngộ”, tức là “tỉnh ra” và ” ngộ ra”. Nhưng vì thấy nhiều người dùng từ ” tỉnh thức” hoặc ” thức tỉnh”, nên để vậy.
Ai muốn tỉnh thức thì tỉnh không muốn thì thôi vì cũng không quan trọng đối với người không cần nó. Tức là không nhất thiết phải tỉnh😉

Khi chưa tỉnh thức chúng ta ăn ngày 3 bữa, uống cà fe, phóng xe mỗi sáng đi làm, gặp người không thích…làm việc không muốn làm…và chết khi đến cuối đời. Khi bắt đầu tỉnh thức chúng ta vẫn làm cái điều hằng ngày đó. Nghĩa là vẫn ngày ăn mấy bữa, uống loại nước mình thích hoặc không, vẫn nghèo hoặc vay nợ hoặc tiêu không hết tiền của cha mẹ, vẫn 7h rưỡi đến công ty và 5h mới được tan làm….và vẫn chết.

Vậy rút cục nó khác nhau chổ nào vậy? Cái đoạn này thấy khá nhiều người quan tâm nè☺️
Khi chưa tỉnh thức chúng ta ăn chỉ là thấy đói thì ăn, đến giờ ăn thì ăn. Nhưng chúng ta tuy đang ăn mà trong đầu vẫn miên man nghĩ một chuyện nào đó, trong lòng vẫn bực bội chuyện nào đó. Mặc dù miệng nhai nhồm nhoằm nhưng tâm trí thì không để tâm vào món ăn, tâm trí của bạn nó cứ bay đến chổ nọ chổ kia, có khi tay bấm điện thoại mắt dán màn hình, hoặc mắt dán vào tivi…cả nhà ngồi ăn nhưng mỗi người đuổi theo những suy nghĩ riêng…rõ ràng ngồi cũng nhau đấy nhưng không hề cảm nhận là đang ngồi cùng. Nhưng khi tâm trí bạn tỉnh – ngộ ra vấn đề (tức chạm đến tỉnh thức), bạn sẽ nhận ra, khi ăn mọi suy nghĩ đang xảy ra trong đầu không quan trọng, bạn dẹp bỏ mọi suy nghĩ cứ nảy ra trong đầu và bạn nhìn vào bàn ăn của mình. Lúc đó bạn nhìn thấy hơi khói bốc lên từ bát cơm trắng, nhìn thấy sắc của những thức ăn, bạn ngửi thấy hương vị từng món, bạn ăn từng món, thưởng thức từng món, cảm thấy vị thanh mát của hạt cơm, …sự nóng sốt của canh, vị đậm đà của thịt…bạn chỉ đang ăn bạn không nghỉ gì khác. Bạn nhìn thấy tất cả sắc màu, mùi vị… của đồ vật, bạn tận hưởng nó… bạn đắm chìm vào những sắc màu mùi vị đó, không gian đó. Bạn ăn với vẻ thưởng thức chứ không ăn để cho no bụng. Nghĩa là bạn chỉ đang ở hiện tại làm và nghĩ về chuyện đang ăn mà không có gì khác ngoài các món ăn và thưởng thức vị của nó.

Hoặc khi bạn lướt mạng xã hội, thấy rất nhiều người đang chạy theo đám đông công kích cá nhân hay tập thể nào đó. Khi chưa tỉnh ngộ ta có khi lại hiếu kỳ và tham gia công kích. Nhưng khi sống trong trạng thái tỉnh thức, chúng ta nhận ra đó không phải là việc của mình, chúng ta sẽ bỏ qua không tham gia, hoặc sẽ nhìn nhận vấn đề đó theo chiều hướng đa diện không phán xét không bài xích cũng không a dua theo đám đông.

Thức tỉnh để làm gì? Thấy nhiều người hay hỏi câu đấy😂. Với riêng tôi thức tỉnh để bản thân được sống trọn vẹn với từng giây phút ở hiện tại. Để khi gặp bất kỳ vấn đề nào trong cuộc sống tôi sẽ đối diện và ứng xử với nó với một tâm thái hoàn toàn thoải mái, để cảm giác khổ, hoặc sự đau đớn…không ảnh hưởng quá nhiều đến bản thân. Ví dụ khi ăn tôi chỉ muốn tập trung vào ăn uống mà không bị bất kỳ điều gì tác động vào kể cả suy nghĩ của bản thân. Khi gặp người tôi không ưa tôi vẫn đối xử dịu dàng với họ không để cảm xúc của họ tác động lên tâm trạng của tôi. Là khi làm việc tôi sẽ tập trung tâm trí vào dự án nào đó, mà không để mất thời gian vào những thứ vô bổ. Hay tôi vẫn thích câu nói là khi tỉnh thức chúng ta sẽ sống như đang thiền.

Hoặc khi học, chúng ta chỉ tập trung vào học mà không để suy nghĩ bay lung tung đi đâu cả.

Hoặc khi tỉnh thức sẽ thấy chạy xe êm, bon hơn bình thường, nhìn qua cửa kính thấy cuộc sống êm đềm đủ sắc màu. Mà thực ra cuộc sống mỗi ngày nó vẫn vậy, nhưng khi tỉnh thức lại thấy nó đẹp đến nao lòng, có khi chứng kiến mấy bác chửi nhau lại thấy thú vị.😂

Hoặc trong tình yêu khi chưa tỉnh thức. Nếu bị đối phương chia tay là chúng ta muốn níu kéo, hoặc trách móc đổ lỗi, là cố chấp không buông. Nhưng khi tỉnh thức bạn chia tay với tâm thái thoải mái, chúng ta sẽ nhận ra sự hợp tan là vô thường, giữ những kỷ niệm vui vẻ và tạm biệt những kỷ niệm không đẹp, duyên đến duyên đi không cần bận tâm, đến thì trân trọng, người muốn đi thì chào tạm biệt tử tế rồi đi. Chúng ta sẽ không mù quáng mà đẩy bản thân vào đường cùng trong tình yêu, và nhất là khi tỉnh thức chúng ta luôn nhìn nhận mọi vấn đề nó khách quan và bình thản.
…………..

Đắc đạo, ngộ đạo, hay tỉnh thức vẫn là những trò chơi mà Đấng tạo hoá muốn chúng ta chơi thôi, chẳng qua ở thời kỳ này chúng ta có nhiều người có khả năng chơi hơn thôi. Cuối cùng mọi thứ vẫn là chơi. Hãy chọn game của mình😂

Tôi không phải là người tu theo bất kỳ đạo nào, cũng không có ý định đi tu. Nhưng tôi luôn tôn trọng các đạo từ Phật giáo đến Thiên chúa, bởi mỗi đạo có cái hay của nó cần học hỏi.
Tất nhiên trải qua nhiều biến động, trong bản thân mỗi đạo đã bộc phát nhiều biến tướng xấu – tốt, đúng – sai lẫn lộn. Tôi cho là mấy chuyện đó hết sức bình thường, bởi cuộc đời nó vốn dĩ sẽ xảy ra những chuyện đó, có tốt ắt có xấu…nó là luật âm – dương cân bằng. Và mọi chuyện là lẽ vô thường, chúng ta hãy nhìn nhận mọi vấn đề một cách cởi mở và bao dung.
Rất biết ơn mọi người luôn theo dõi từng bài viết của mình. Trân trọng rất nhiều!

Tôi là ai?

Tôi đã có những giấc mơ kỳ lạ và khá dài. Tôi từng hỏi vị thầy tâm linh của mình rằng rút cục tôi đang làm gì ở cuộc đời này vậy? Rút cục tôi tỉnh thức để làm gì? Rút cục tôi đang viết gì?

Khoảng 6-7 năm nay tôi nhận ra là bản thân không cần làm cái gì nữa, hay chính xác là tôi không muốn có ràng buộc gì với thế giới này, đó có lẽ là lý do vì sao tôi “tỉnh thức”. Tôi thấy không cần phải tạo dựng mỗi quan hệ nào nữa… và có lẽ tôi đang rẽ vào con đường hoang tưởng hơn là tỉnh thức…..ranh giới giữa tỉnh thức và sự hoang đường nó mong manh như sợi tóc vậy, sơ sẩy là bị rơi xuống sự hoang tưởng. Giờ tôi đã hiểu vì sao từ xa xưa có khá nhiều người đã rủ bỏ tiền tài danh vọng….một cách nhẹ tựa lông hồng như vậy….Bởi lẽ thật sự trong bản thân không thấy có gì còn quan trọng nữa. Tôi chẳng bận tâm chuyện chỉ bảo cho ai cả, cũng chẳng bận tâm họ đồng tình hay phản đối ý kiến của mình…càng ngày càng thấy bản thân như hoa cỏ dại vậy… chẳng cần bận tâm gì cả…

Tôi có thể nhìn thấu tâm tư của một ai đó, cũng có thể nhìn ra được diễn biến trong cuộc sống của họ...nhìn ra được kiểu phát triển trong con người họ.... và nhìn thấu được rồi... cũng chỉ là im lặng xem diễn biến tiếp theo là gì, tôi chẳng thấy bản thân muốn phản ứng gì. Chỉ 2 năm mà tôi thay đổi quá, tôi chỉ cảm giác không còn là tôi nữa, con người hơn một năm về trước của tôi đã chết rồi hay sao vậy? Tôi không thấy cô ấy trở lại nữa. Giờ đây chỉ có mình tôi, cứ im lặng vậy, và tôi vốn dĩ lại là ai? Mỗi một khuôn mặt người tôi lướt qua trong cuộc sống nó không tồn tại trong tâm trí của tôi, bản thân tôi là cơ thể này hay là linh hồn này? Tôi đang nhìn thấy điều gì trong kiếp mệnh này....Một kiếp mệnh không muốn luân hồi nữa, đã có thể thong thả bước qua bánh xe luân hồi và nghiệp quả.... Thế rồi sao nữa? Con người của trông trong quá khứ đã chết theo thời gian, và hiện tại ở đây còn lại là một tôi...nhưng lại vô cảm... đây thực sự là linh hồn sao?

P/s: Đâu là thật? Đâu là mộng?

Thượng đế ngài có thực sự hà khắc?

Có nhiều khi lúc thiền tôi hỏi vị thầy của mình rằng: Chắc chắn con không muốn gì nữa… cớ sao con không dứt được sân si trong lòng? Rõ ràng con nhìn thấu được lòng người… cớ sao con không tránh xa những kẻ dối trá đó?….Con thấy mình nực cười.
Và Người nói với tôi rằng: Con đã ko đủ dũng cảm để đối diện với nó, con không dám đối diện với hiện thực đó, con đang cố trốn tránh nó, con đang cố xây cho mình một bỏ bọc an toàn và muốn chui vào ngồi trong đó.


Nhưng Thượng đế nhân từ, mỗi lần ngài thấy con sắp quay đầu bỏ chạy chui vào vỏ bọc thì ngài lại hết sức nhẫn nại nhẹ nhàng kéo con ra và đặt con trước những kẻ dối trá đó, ngài muốn con phải bước ra đối diện với những sự thật trần trụi đó, ngài nói rằng con phải luôn đối diện với họ, con phải luôn xem họ là những cái gương để soi chính con vào đó, để con triệt để bóc tách những phần cứng đầu nhất của con. Thượng đế nhân từ đã không dùng những sự trừng phạt hà khắc dành cho con, mà người nhẫn nại cho con từ từ trải nghiệm để con ngấm và nhận ra bản chất của vấn đề mà con chưa vượt qua được. Và tất cả những giao diện Thượng đế phơi bày trước mắt con chỉ là những công cụ để con từng bước thẩm thấu được bản chất thực sự của cuộc sống này. Và đôi khi con cần phải cảm ơn những kẻ như vậy đã xuất hiện để giúp con học nhanh hơn.

Sự “trồi – sụt” trong quá trình tỉnh thức.

Có lẽ với những ai đang ở giai đoạn này sẽ cảm nhận nó vô cùng rõ ràng. Cái cảm giác nó chân thật đến mức bạn sẽ có cảm giác thế này: Bạn tự tách bản thân ra làm ba người, một là bạn chỉ đứng quan sát, hai là người tỉnh thức và còn lại là người không hoặc chưa tỉnh thức.

Cái người đứng quan sát, bạn nhìn hai người tỉnh thức và chưa tỉnh thức kia tranh đấu với nhau. Bạn cứ đứng vậy nhìn họ với một thái độ kiểu: Hai đứa mày thật hài hước sao chúng mày cứ cãi cọ nhau hoài vậy, bạn thờ ơ nhìn hai đứa, rồi bạn chép miệng ngán ngẫm nhìn hai đứa nó đấu khẩu suốt ngày nọ sang ngày kia, bạn lượn qua lượn lại quanh hai đứa nó, bạn vẫn nghe chúng gào lên với nhau… nhưng bạn mặc kệ… bạn đi qua kiếm chút gì đó ăn, rồi bạn kiếm chút gì đó uống… nhưng tai vẫn nghe hai đứa kia lý luận tranh cãi, có lúc bạn lại gần ngó vào mặt hai đứa và hỏi: Hai đứa mày tranh cãi không mệt à, khi thấy hai đứa nó vẫn đang căng thẳng bạn lại bước ra bên cạnh tựa vào tường nhìn hai đứa bóc phốt nhau, một đứa hết sức hùng hổ nói rằng đứa kia mày không đúng, luôn muốn bắt đứa kia phải theo nó phải quay về với cuộc sống trước kia. Còn một đứa vẫn đang bình tĩnh lý giải, giảng giải cho đứa kia hiểu rằng mày phải thay đổi, mày phải thanh tẩy tâm tính, mày phải tỉnh thức đi … nếu không mày sẽ khổ cả đời. Đứa kia nghe xong cười khẩy, vẫn khăng khẳng lôi bằng được đứa kia quay trở lại. …cái điệp khúc đó cứ liên hoàn trận không dứt, còn cái đứa đứng quan sát hai đứa tranh cãi thì thi thoảng ngáp ngắn dài… hình như có lúc ngủ quên😂

Đó là tôi đang tưởng tượng, hình tượng hoá ra cái kiểu trồi sụt tâm trạng, trạng thái của người trong giai đoạn bắt đầu hành trình tỉnh thức. Còn thực chất là tâm lý, tâm trạng của chúng ta ở giai đoạn này là kiểu đấu tranh tâm lý, với một trạng thái biết rõ mình đang tự đấu tranh với bản thân mình. Là kiểu giằng co trong nội tâm, là kiểu mà người ngoài nhìn vào chúng ta giống người đa nhân cách vậy.

P/s: Nếu có thể được, hãy cùng chia sẽ điều bạn suy nghĩ về quá trình này của bạn, chia sẽ kỹ hơn quá trình này chắc chắn sẽ nhận ra nhiều điều “gay cấn” trong đó 😅, mình rất biết ơn.

Sự chia sẽ của bạn sẽ giúp cho rất nhiều người, những người cũng đang ở giai đoạn “trồi – sụt”. Các bạn có thể vào trực tiếp trang của mình để chia sẽ.

Hành trình tỉnh thức